程文簡公輓詞

宋代 樓鑰
太上崇耆舊,龍鱗手可攀。 胡為遯荒野,竟復老商山。 漢閣頒綸渥,瀛壖擁旆還。 靈光遂陳跡,西望涕空潸。
tài shàng chóng jiù   lóng lín shǒu pān  
wéi dùn huāng   jìng lǎo shāng shān  
hàn bān lún   yíng ruán yōng pèi hái  
líng guāng suì chén   西 wàng kōng shān