陳貫道摘坡詩如寄以自號達者之流也為賦浩浩歌一首

宋代 文天祥
浩浩歌,人生如寄可奈何。春秋去來傳鴻燕,朝暮出沒奔羲娥。 青絲冉冉上霜雪,百年欻若彈指過。封侯未必勝瓜圃,青門老子聊婆娑。 江湖流浪何不可,亦曾力士為脫靴。清風明月不用買,何處不是安樂窩。 鶴脛豈長鳧豈短,夔足非少蚿非多。浩浩歌,人生如寄可奈何。 不能高飛與遠舉,天荒地老懸網羅。到頭北邙一抔土,萬事碌碌空奔波。 金張許史久寂寞,古來賢聖聞丘軻。乃知世間為長物,惟有真我難滅磨。 浩浩歌,人生如寄可奈何。春夢婆,春夢婆,拍手笑呵呵。 是亦一東坡,非亦一東坡。
hào hào   rén shēng nài chūn qiū lái chuán hóng yàn zhāo   chū bēn é    
qīng rǎn rǎn shàng shuāng xuě   bǎi nián chuā ruò tán zhǐ guò fēng hóu wèi shèng guā qīng   mén lǎo zi liáo suō    
jiāng liú làng   céng shì wèi tuō xuē qīng fēng míng yuè yòng mǎi   chǔ shì ān    
jìng zhǎng duǎn   kuí fēi shǎo xián fēi duō hào hào rén   shēng nài    
néng gāo fēi yuǎn   tiān huāng lǎo xuán wǎng luó dào tóu běi máng póu wàn   shì kōng bēn    
jīn zhāng shǐ jiǔ   lái xián shèng wén qiū nǎi zhī shì jiān wèi cháng wéi   yǒu zhēn nán miè    
hào hào   rén shēng nài chūn mèng chūn   mèng pāi   shǒu xiào    
shì dōng   fēi dōng