丞廳後圃雙梅一枝發和似表弟韻

宋代 李彌遜
漫遊蹤跡成浮家,一身四海驚年華。 不禁草木競時節,忽見霜干排新花。 曉雲生寒日未透,南枝半肥北枝瘦。 就中一枝最先發,浪蕊浮花敢居右。 山翁涉世如狼胡,功名日遠凌霜須。 與花同是江南客,一笑為解東陽臞。 吟哦繞樹正百匝,未放零落空殘株。 春風雜花盡明媚,此君風味懸知無。 雨中著子尚不惡,可堪老葉繙蟲書。
màn yóu zōng chéng jiā   shēn hǎi jīng nián huá
jīn cǎo jìng shí jié   jiàn shuāng gàn pái xīn huā
xiǎo yún shēng hán wèi tòu   nán zhī bàn féi běi zhī shòu
jiù zhōng zhī zuì xiān   làng ruǐ huā gǎn yòu
shān wēng shè shì láng   gōng míng yuǎn líng shuāng
huā tóng shì jiāng nán   xiào wèi jiě dōng yáng
yín é rào shù zhèng bǎi   wèi fàng líng luò kōng cán zhū
chūn fēng huā jǐn míng mèi   jūn fēng wèi xuán zhī
zhōng zhe zi shàng è   kān lǎo fān chóng shū