陳恭人輓詩 其四

清代 屈大均
丈夫為干將,婦人為莫邪。雌雄中道別,何以報王家。 妾身久嬰疾,針藥難屢加。彩鏡失鸞影,朱顏凋蕣華。 陰嘯召君魂,陽呼召君魄。冉冉去何之,黃泉遂永隔。 慟哭摧心肝,獨生亦何益。皇天忌燕婉,佳人殊不惜。 死為苟奉倩,從子歸窀穸。
zhàng wèi gàn jiàng   rén wéi xióng zhōng dào bié   bào wáng jiā
qiè shēn jiǔ yīng   zhēn yào nán jiā cǎi jìng shī luán yǐng   zhū yán diāo shùn huá
yīn xiào zhào jūn hún   yáng zhào jūn rǎn rǎn zhī   huáng quán suì yǒng
tòng cuī xīn gān   shēng huáng tiān yàn wǎn   jiā rén shū
wèi gǒu fèng qiàn   cóng guī zhūn