呈路倅

宋代 徐積
三十年居官,而無一椽屋。隨身清風高,所至義行足。 今茲盡室來,何可久船宿。奴僮已暴露,勿使乏饘粥。 也須謀外物,種取柳與菊。記取節節高,愛我茅檐竹。 其時花盡落,手把麥黃綠。公酌我須釂,公吟我須續。 慷慨見懷抱,靜介無所欲。最是謁祠堂,老淚潸可掬。 邇來六七歲,病叟頭已禿。萬事置浮雲,壯氣自滿腹。 感激論忠義,猶愛唐衢哭。更思桓野王,把笛吹一曲。
sān shí nián guān   ér chuán suí shēn qīng fēng gāo suǒ   zhì xíng    
jīn jìn shì lái   jiǔ chuán 宿 tóng bào   shǐ 使 zhān zhōu    
móu wài   zhǒng liǔ jié jié gāo ài   máo yán zhú    
shí huā jǐn luò   shǒu mài huáng gōng zhuó jiào gōng   yín    
kāng kǎi jiàn huái bào   jìng jiè suǒ zuì shì táng lǎo   lèi shān    
ěr lái liù suì   bìng sǒu tóu 禿 wàn shì zhì yún zhuàng   mǎn 滿    
gǎn lùn zhōng   yóu ài táng gèng huán wáng   chuī