程良器嘉量解元許為寫照作詩求之

宋代 葛勝仲
虎頭千古丹青傑,誰言黠中有痴絕。手揮五弦真勝詣,頰染三毫更超越。 自言四體媸或妍,顧與妙處無相關。炯炯雙瞳點圓碧,筆下頓覺神明還。 程郎言語妙天下,畫復通靈能變化。掃除俗骨畫如詩,摹寫天機詩似畫。 竹齋溪嶼數相從,似蒙儃儃窺塵容。詆呵眾史露拙跡,疑有心畫藏胸中。 寒鄉鼠目獐頭子,葛帔練裙謝龜紫。幼輿政自丘壑人,試為寫傳岩石里。
tóu qiān dān qīng jié   shuí yán xiá zhōng yǒu chī jué shǒu huī xián zhēn shèng jiá   rǎn sān háo gèng chāo yuè    
yán chī huò yán   miào chù xiāng guān jiǒng jiǒng shuāng tóng diǎn yuán   xià dùn jué shén míng hái    
chéng láng yán miào tiān xià   huà tōng líng néng biàn huà sǎo chú huà shī   xiě tiān shī shì huà    
zhú zhāi shù xiāng cóng   shì méng chán chán kuī chén róng zhòng shǐ zhuō   yǒu xīn huà cáng xiōng zhōng    
hán xiāng shǔ zhāng tóu zi   pèi liàn qún xiè guī yòu zhèng 輿 qiū rén shì   wèi xiě chuán yán shí