成都運司西園亭詩·雪峰樓

宋代 許將
重樓起城陰,乘高望四極。 列峰橫青天,飛雪千里積。 疑是空素山,冬夏海中白。 莫怪頻東向,上有思歸客。
zhòng lóu chéng yīn   chéng gāo wàng  
liè fēng héng qīng tiān   fēi xuě qiān  
shì kōng shān   dōng xià hǎi zhōng bái  
guài pín dōng xiàng   shàng yǒu guī