成都運司西園亭詩·潺玉亭

宋代 許將
引泉注清渠,潺潺潄寒玉。 側出閬風遲,驟驚江雨速。 飛瀨乍揚白,櫂木細涵綠。 晝夜聲不止,肯效楚人哭。
yǐn quán zhù qīng   chán chán shù hán  
chū láng fēng chí   zhòu jīng jiāng  
fēi lài zhà yáng bái   zhào hán  
zhòu shēng zhǐ   kěn xiào chǔ rén