成都僧法舟為其祖師寶月求塔銘於惠州還過高

宋代 蘇轍
少年能講大乘經,法施堂中不出扃。 為許先師傳後世,徑從西海集南溟。 忘身直犯黃茅瘴,滿意初成白塔銘。 寄我淚痕歸萬里,遙知露滴澗松青。
shào nián néng jiǎng chéng jīng   shī táng zhōng chū jiōng  
wéi xiān shī chuán hòu shì   jìng cóng 西 hǎi nán míng  
wàng shēn zhí fàn huáng máo zhàng   mǎn 滿 chū chéng bái míng  
lèi hén guī wàn   yáo zhī jiàn sōng qīng