呈鼎湖契和尚

清代 成鷲
我生不出空劫先,高談闊論燃燈前。我生不逢竺土仙,拈花微笑闖法筵。 我生不居兜率天,揚眉吐氣彌勒邊。無端打落五濁世,低頭折節誠可憐。 年過六十不稱意,住山未了還入廛。鼎湖主人知我懶,招我直上孤峰巔。 孤峰白雲自舒捲,此身歸宿終茫然。自從入室領顧鑒,方知落處無中偏。 頑金鈍鐵出爐鞴,昔為骨鯁今如綿。大哉大人大機用,智珠擎出圓又圓。 蓮池淨土雲頂律,博山鍾板天童禪。一家共唱無生曲,鐵笛無孔琴無弦。 小乘從旁發大笑,笑翁未了住世緣。願翁壽,億千年。 眾生度盡成正覺,容我湖山高處眠。
shēng chū kōng jié xiān   gāo tán kuò lùn rán dēng qián shēng féng zhú xiān niān   huā wēi xiào chuǎng yán    
shēng dōu shuài tiān   yáng méi biān duān luò zhuó shì   tóu zhé jié chéng lián    
nián guò liù shí chēng   zhù shān wèi liǎo hái chán dǐng zhǔ rén zhī lǎn zhāo   zhí shàng fēng diān    
fēng bái yún shū juàn   shēn guī 宿 zhōng máng rán cóng shì lǐng jiàn fāng   zhī luò chù zhōng piān    
wán jīn dùn tiě chū bèi   wèi gěng jīn mián 綿 zāi rén yòng zhì   zhū qíng chū yuán yòu yuán    
lián chí jìng yún dǐng   shān zhōng bǎn tiān tóng chán jiā gòng chàng shēng tiě   kǒng qín xián    
xiǎo chéng cóng páng xiào   xiào wēng wèi liǎo zhù shì yuán yuàn wēng shòu   qiān nián    
zhòng shēng jǐn chéng zhèng jué   róng shān gāo chù mián