呈昌甫

宋代 韓淲
白髮垂垂訪故人,從渠今昔話頭新。留連樽酒空搔首,點定書文且放身。 見說得泉尋窈窕,每經來路喜嶙峋。誰知赤葉青林外,又見梅花是小春。
bái chuí chuí fǎng rén   cóng jīn huà tóu xīn liú lián zūn jiǔ kōng sāo shǒu diǎn   dìng shū wén qiě fàng shēn    
jiàn shuō de quán xún yǎo tiǎo   měi jīng lái lín xún shéi zhī chì qīng lín wài yòu   jiàn méi huā shì xiǎo chūn