宋代 朱珙
聞說輕依弱草棲,曾沾花雨作香泥。錦筵舞罷隨仙步,紫陌朝回逐馬蹄。 榮辱寸心應渴長,古今浮世為昏迷。長纓不染還須濯,莫道華簪是辟犀。
wén shuō qīng ruò cǎo   céng zhān huā zuò xiāng jǐn yán suí xiān   cháo huí zhú    
róng cùn xīn yīng zhǎng   jīn shì wèi hūn cháng yīng rǎn hái zhuó   dào huá zān shì