車浮〈並序〉

宋代 蘇轍
結木如巢,承之以簀,沉之水中,以浮識其處,方舟載兩輪挽而出之,漁人謂之車浮。 此詩所謂汕也,與遲、適同作車浮詩。 寒魚得汕便為家,兩兩方舟載械。 謀食旋遭芳餌誤,求安仍值積薪遮。 情存未免人先得,欲盡要令物莫加。 身似虛舟任千里,世間何處有罦罝。
jié cháo   chéng zhī   chén zhī shuǐ zhōng   shí chù   fāng zhōu zài liǎng lún wǎn ér chū zhī   rén wèi zhī chē  
shī suǒ wèi shàn   chí shì tóng zuò chē shī    
hán shàn biàn 便 wèi jiā   liǎng liǎng fāng zhōu zài xiè  
móu shí xuán zāo fāng ěr   qiú ān réng zhí xīn zhē  
qíng cún wèi miǎn rén xiān   jǐn yào lìng jiā  
shēn shì zhōu rèn qiān   shì jiān chǔ yǒu