朝宗久不以詩見教因次前韻索其光和

宋代 歐陽澈
慵於蹲踏謁權門,獨灑新詩示從孫。之問已嘗吟奪錦,相如宜共賦凌雲。 高懷素蘊知人鑒,斐句慚非弔古文。抵鵲果蒙投卞玉,珍藏何啻獲犧樽。
yōng dūn quán mén   xīn shī shì cóng sūn zhī wèn cháng yín duó jǐn xiàng   gòng líng yún    
gāo huái yùn zhī rén jiàn   fěi cán fēi diào wén què guǒ méng tóu biàn zhēn   cáng chì huò zūn