朝中措

宋代 倪稱
森然修竹滿晴窗。山色淨明妝。無限淒涼古意,白萍紅蓼斜陽。松風一枕借僧床。 馥馥桂花香。暫遠世塵縈染,坐令心地清涼。
sēn rán xiū zhú mǎn 滿 qíng chuāng shān jìng míng zhuāng xiàn liáng   bái píng hóng liǎo xié yáng sōng fēng zhěn jiè sēng chuáng
guì huā xiāng zàn yuǎn shì chén yíng rǎn   zuò lìng xīn qīng liáng