朝曦閣詩為李道正賦

宋代 呂南公
道人開閣破東廂,慣看朝曦亦坐忘。但見長時似車蓋,不知何處是扶桑。 雲歸後崦陰無跡,水過前渠響自忙。雨露縱然能惡作,未妨微白到書床。
dào rén kāi dōng xiāng   guàn kàn cháo zuò wàng dàn jiàn zhǎng shí shì chē gài   zhī chǔ shì sāng    
yún guī hòu yān yīn   shuǐ guò qián xiǎng máng zòng rán néng è zuò wèi   fáng wēi bái dào shū chuáng