嘲頑石幻相

清代 曹雪芹
女媧鍊石已荒唐, 又向荒唐演大荒。 失去幽靈真境界, 幻來親就臭皮囊。 好知運敗金無彩, 堪嘆時乖玉不光。 白骨如山忘姓氏, 無非公子與紅妝。
liàn shí huāng táng  
yòu xiàng huāng táng yǎn huāng
shī yōu líng zhēn jìng jiè  
huàn lái qīn jiù chòu náng
hǎo zhī yùn bài jīn cǎi  
kān tàn shí guāi guāng
bái shān wàng xìng shì  
fēi gōng hóng zhuāng