嘲潘邠老未娶

宋代 謝逸
潘侯平生心,初不喜婚宦。中年又喪妻,二子尚幼丱。 孤燈秋夢寒,頗思美目盼。初時似不堪,既久亦習慣。 斯人天機深,堅壁卻憂患。濁醪只獨斟,布衣誰補綻。 豈不溉釜鬵,無人煮藜莧。買婢供使令,頗遭俗子訕。 北風吹枯桑,天寒歲雲晏。人生不百年,一世如夢幻。 勿謂淵泉深,巨魚亦可汕。何當呼蹇修,便可買羔雁。 中饋端有人,嫁娶豈難辦。為君乞樊素,伴我老山澗。
pān hóu píng shēng xīn   chū hūn huàn zhōng nián yòu sàng èr   zi shàng yòu guàn    
dēng qiū mèng hán   měi pàn chū shí shì kān   jiǔ guàn    
rén tiān shēn   jiān què yōu huàn zhuó láo zhǐ zhēn   shuí zhàn    
gài qín   rén zhǔ xiàn mǎi gōng shǐ lìng 使   zāo shàn    
běi fēng chuī sāng   tiān hán suì yún yàn rén shēng bǎi nián   shì mèng huàn    
wèi yuān quán shēn   shàn dāng jiǎn xiū biàn   便 mǎi gāo yàn    
zhōng kuì duān yǒu rén   jià nán bàn wèi jūn fán bàn   lǎo shān jiàn