嘲解十首

宋代 王邁
方聖時平諫諍無,子胡不善效轅駒。 庸庸隨物例多福,皦皦出塵良易污。 填海誰憐精衛苦,移山可笑此翁愚。 鳴鐘鼎食不知愛,卻愛山中飯糲粗。
fāng shèng shí píng jiàn zhèng   zi shàn xiào yuán  
yōng yōng suí duō   jiǎo jiǎo chū chén liáng  
tián hǎi shuí lián jīng wèi   shān xiào wēng  
míng zhōng dǐng shí zhī ài   què ài shān zhōng fàn