嘲杜鵑

宋代 饒節
杜鵑終日苦言歸,只解言歸不見機。青山本是渠歸處,猶向風前怨落暉。
juān zhōng yán guī   zhǐ jiě yán guī jiàn qīng shān běn shì guī chǔ   yóu xiàng fēng qián yuàn luò huī