禪月台 其二

宋代 韓淲
僧清知野逸,禪月有高台。自是登山去,誰非入寺來。 孤花明密葉,落絮起荒苔。香篆茶甌久,昏鍾我未回。
sēng qīng zhī   chán yuè yǒu gāo tái shì dēng shān   shuí fēi lái
huā míng   luò huāng tái xiāng zhuàn chá ōu jiǔ   hūn zhōng wèi huí