禪月台看梅

宋代 韓淲
晴日禪台一樹梅,似愁非怨向人開。地銷臘雪扶疏起,天近春雲婀娜來。 立盡竹根空浩蕩,坐移山頂更徘徊。凌風卻月詩何在,全藉清香發酒杯。
qíng chán tái shù méi   shì chóu fēi yuàn xiàng rén kāi xiāo xuě shū tiān   jìn chūn yún ē nuó lái    
jǐn zhú gēn kōng hào dàng   zuò shān dǐng gèng pái huái líng fēng què yuè shī zài quán   qīng xiāng jiǔ bēi