懺酒詩

兩漢 劉雄
杜康不合造糟糠,流傳謬種千年長。商紂濡首更為池,荒宴朝朝國遂亡。 魏晉諸人豈足慕?戕身伐性非良方。名教自有樂地耳,何為顛倒恣輕狂。 我生萬事不知節,擎杯酣飲荒日月。已廢清修數載功,復為無狀添惡業。 浪說斗酒詩百篇,醉後一字吟不得。誕言妄語紛無窮,更有嘔穢向素壁。 同舍張子磊落人,細為調護感情真。睡覺中宵如喪我,恍經屏障阻形神。 朽木此身雖似寄,那甘中酒沒斯世。只今三誓止酒文,黃河如帶山如礪。
kāng zào zāo kāng   liú chuán miù zhǒng qiān nián zhǎng shāng zhòu shǒu gèng wéi chí   huāng yàn zhāo zhāo guó suì wáng
wèi jìn zhū rén   qiāng shēn xìng fēi liáng fāng míng jiào yǒu ěr   wéi diān dào qīng kuáng
shēng wàn shì zhī jié   qíng bēi hān yǐn huāng yuè fèi qīng xiū shù zài gōng   wèi zhuàng tiān è
làng shuō dǒu jiǔ shī bǎi piān   zuì hòu yín dàn yán wàng fēn qióng   gèng yǒu ǒu huì xiàng
tóng shè zhāng zi lěi luò rén   wèi tiáo 調 gǎn qíng zhēn shuì jiào zhōng xiāo sàng   huǎng jīng píng zhàng xíng shén
xiǔ shēn suī shì   gān zhōng jiǔ méi shì zhī jīn sān shì zhǐ jiǔ wén   huáng dài shān