常州感慈邦老相遇甚款聊復申敘

宋代 李之儀
十年不相見,一見情愈親。執手語半塞,但覺頻沾巾。 別來事多矣,未易咫尺論。感君冒雨歸,知君意彌敦。 邀我過其廬,燈火如春深。金碧炫境界,恍然驚一新。 為我時置浴,仍為加柈飧。止我腹中飢,振我衣上塵。 何勞強剪紙,已復收斷魂。漆爐接膝坐,軟語尤殷勤。 閔我憂患餘,漂泊才此身。勸我葬且居,生死相與鄰。 清晨陟高座,四眾如雲屯。展轉敘契闊,博辨河海翻。 句句不妄發,信矣靈岩孫。歲暮能幾何,繾綣誰我溫。 非君美無度,涇渭那更分。相期在來日,擊節徒諄諄。
shí nián xiāng jiàn   jiàn qíng qīn zhí shǒu bàn sāi   dàn jué pín zhān jīn
bié lái shì duō   wèi zhǐ chǐ lùn gǎn jūn mào guī   zhī jūn dūn
yāo guò   dēng huǒ chūn shēn jīn xuàn jìng jiè   huǎng rán jīng xīn
wèi shí zhì   réng wèi jiā pán sūn zhǐ zhōng   zhèn shàng chén
láo qiáng jiǎn zhǐ   shōu duàn hún jiē zuò   ruǎn yóu yīn qín
mǐn yōu huàn   piāo cái shēn quàn zàng qiě   shēng xiāng lín
qīng chén zhì gāo zuò   zhòng yún tún zhǎn zhuǎn kuò   biàn hǎi fān
wàng   xìn líng yán sūn suì néng   qiǎn quǎn shuí wēn
fēi jūn měi   jīng wèi gèng fēn xiāng zài lái   jié zhūn zhūn