長亭怨慢 漱泉有淮南之游,甚難為別,因倚此解送之。春水方生,予亦將歸江上,不自知其繁弦促柱也

清代 馮煦
又殘夢、東風吹醒。驀上離亭,斷腸誰省。疏柳微黃,數聲寒笛亂雅暝。 碧云何處,渾墮入、斜陽影。回首望平蕪,只一角、城陰愁憑。 銷凝。怕菭邊屐悄,忘卻舊遊門徑。西窗暗雨,忍猶憶、剪鐙同聽。 算我亦、客思如潮,待重載、空江煙艇。且緩緩催歸,說與子規應肯。
yòu cán mèng dōng fēng chuī xǐng shàng tíng duàn cháng   shuí shěng shū liǔ wēi huáng shù shēng hán   luàn míng        
yún chǔ   hún duò xié yáng yǐng huí shǒu wàng píng zhǐ   jiǎo chéng yīn chóu píng        
xiāo níng tái biān qiāo wàng   què jiù yóu mén jìng chuāng àn 西 rěn yóu   jiǎn dèng tóng tīng        
suàn cháo dài   zhòng zài kōng jiāng yān tǐng qiě huǎn huǎn cuī guī shuō   guī yīng kěn