長亭怨

近現代 譚獻
看春老、飛花飛絮。燕子來時,綠窗朱戶。不浣閒愁,漫煎離恨奈何許。 妾魂銷矣,最恨是、沙頭樹。相送客舟行,卻不道、天涯從此。 欲暮。想征衫乍解,雙袖淚痕無數。玉環錦帶,是縴手、背人親付。 算此後、步步關情,似花發、空階無主。更不遣、分明淒斷,柔腸一縷。
kàn chūn lǎo fēi huā fēi yàn lái shí chuāng   zhū huàn xián chóu màn jiān   hèn nài        
qiè hún xiāo   zuì hèn shì shā tóu shù xiāng sòng zhōu xíng què   dào tiān cóng        
xiǎng zhēng shān zhà jiě shuāng   xiù lèi hén shù huán jǐn dài shì qiàn   shǒu bèi rén qīn        
suàn hòu guān qíng shì   huā kōng jiē zhǔ gèng qiǎn fēn míng duàn róu cháng