長生草為葉峭峰賦

宋代 王鎡
唐時呂岩叟,換骨成神仙。 遺丹傳老樹,變化延其年。 丹香忽融液,散入蒼崖巔。 長生孕靈草,莖葉何鮮鮮。 枯根掛碧落,吞吐流虛煙。 不受水土力,不隨寒暑遷。 誰能登雲梯,移來此檐邊。 丹花與群木,麗質徒娟娟。 彭澤雖愛菊,兩院荒金錢。 濂溪空愛荷,開落秋風前。 峭峰山中客,道眼明先天。 一線同壽眼,萬古長綿延。 君不見祖龍痴欲採為藥,海山何處駕樓船。
táng shí yán sǒu   huàn chéng shén xiān  
dān chuán lǎo shù   biàn huà yán nián  
dān xiāng róng   sàn cāng diān  
cháng shēng yùn líng cǎo   jīng xiān xiān  
gēn guà luò   tūn liú yān  
shòu shuǐ   suí hán shǔ qiān  
shuí néng dēng yún   lái yán biān  
dān huā qún   zhì juān juān  
péng suī ài   liǎng yuàn huāng jīn qián  
lián kōng ài   kāi luò qiū fēng qián  
qiào fēng shān zhōng   dào yǎn míng xiān tiān  
xiàn tóng shòu yǎn   wàn zhǎng mián 綿 yán  
jūn jiàn lóng chī cǎi wèi yào   hǎi shān chǔ jià lóu chuán