長門怨

宋代 陸游
未央宮中花月夕,歌舞稱觴天咫尺。 從來所恃獨君王,一日讒興誰為直?咫尺之天今萬里,空在長安一城裡。 春風時送簫韶聲,獨掩羅巾淚如洗。 淚如洗兮天不知,此生再見應無期,不如南粵匈奴使,航海梯山有到時!
wèi yāng gōng zhōng huā yuè   chēng shāng tiān zhǐ chǐ  
cóng lái suǒ shì jūn wáng   chán xīng shuí wèi zhí   zhǐ chǐ zhī tiān jīn wàn   kōng zài cháng ān chéng  
chūn fēng shí sòng xiāo sháo shēng   yǎn luó jīn lèi  
lèi tiān zhī   shēng zài jiàn yīng   nán yuè xiōng shǐ 使   háng hǎi shān yǒu dào shí