昌甫自衢送客入城得其詩次韻呈之 其一

宋代 韓淲
霜風散焦暵,霧日照寒涼。影跡連山白,聲華落木黃。 俗情難以澹,幽事不關忙。我覺年逾邁,君吟詩益昌。
shuāng fēng sàn jiāo hàn   zhào hán liáng yǐng lián shān bái   shēng huá luò huáng
qíng nán dàn   yōu shì guān máng jué nián mài   jūn yín shī chāng