昌甫竹隱

宋代 韓淲
竹隱高深處,江南懷玉村。此老已華顛,清門非市閽。 緩步泉周遭,放眼雲吐吞。野馬閱眾甫,冥鴻本孤鶱。 經年未能往,夢思疲我魂。是中夫如何,不以俗諦論。 時來五七字,慘慘感慨存。想其樹扶疏,繞屋夏籜翻。
zhú yǐn gāo shēn chù   jiāng nán huái cūn lǎo huá diān qīng   mén fēi shì hūn    
huǎn quán zhōu zāo   fàng yǎn yún tūn yuè zhòng míng   hóng běn xiān    
jīng nián wèi néng wǎng   mèng hún shì zhōng   lùn    
shí lái   cǎn cǎn gǎn kǎi cún xiǎng shù shū rào   xià tuò fān