昌甫再集橫碧 其二

宋代 韓淲
青山如佳人,不暇相應接。風軒一開明,煙巒幾重疊。 云乎具尊酒,乃爾隨步屧。寺古天薄寒,窗前墮紅葉。
qīng shān jiā rén   xiá xiāng yìng jiē fēng xuān kāi míng yān   luán chóng dié    
yún zūn jiǔ   nǎi ěr suí xiè tiān báo hán chuāng   qián duò hóng