昌甫有詩學長句次韻以柬處晦且當應舉

宋代 韓淲
章泉老子之詩學,筆自崢嶸心自泊。暮春靜把一杯看,縱有世情無處著。 三傳且莫束高閣,待子龍津名一躍。收回舊話再商量,沈謝應劉都掃卻。 蠶葉人家採摘忙,麥將秋矣水浮秧。平田冷漠吹朝雨,側徑深微過夕陽。 殘酒餘香愁夢枕,斷篇遺簡苦吟囊。鶯啼燕語春歸也,不道高齋口自芳。
zhāng quán lǎo zi zhī shī xué   zhēng róng xīn chūn jìng bēi kàn zòng   yǒu shì qíng chǔ zhù    
sān chuán qiě shù gāo   dài zi lóng jīn míng yuè shōu huí jiù huà zài shāng liáng shěn   xiè yìng liú dōu sǎo què    
cán rén jiā cǎi zhāi máng   mài jiāng qiū shuǐ yāng píng tián lěng chuī zhāo   jìng shēn wēi guò yáng    
cán jiǔ xiāng chóu mèng zhěn   duàn piān jiǎn yín náng yīng yàn chūn guī   dào gāo zhāi kǒu fāng