昌甫以詩謝履常見過因和韻

宋代 韓淲
萬事新傳燈落燼,底許深長並淺近。山空歲暮風雪振,縱得過從渾莫省。 符銅節盪元整整,東上西來晨復暝。章泉之居盡虛靜,世既相忘心孰競。 失喜故人來問訊,且擁寒爐話吾勝。留連雞黍夜初定,清旦重言意無盡。 意無盡矣我何知,嘆者嘆而哂者哂。
wàn shì xīn chuán dēng luò jìn   shēn cháng bìng qiǎn jìn shān kōng suì fēng xuě zhèn   zòng de guò cóng hún shěng
tóng jié dàng yuán zhěng zhěng   dōng shàng 西 lái chén míng zhāng quán zhī jǐn jìng   shì xiāng wàng xīn shú jìng
shī rén lái wèn xùn   qiě yōng hán huà shèng liú lián shǔ chū dìng   qīng dàn zhòng yán jìn
jìn zhī   tàn zhě tàn ér shěn zhě shěn