昌甫以詩送香任尚書任和答且辱見及次韻昌甫不必寄尚書也 其二

宋代 韓淲
交情到老終難已,此味平生畢竟濃。遠近行藏兩相望,湖山應自白雲封。
jiāo qing dào lǎo zhōng nán   wèi píng shēng jìng nóng yuǎn jìn xíng cáng liǎng xiāng wàng   shān yīng bái yún fēng