昌甫攜兒侄載酒來送分韻得房字

宋代 韓淲
春寺不尋芳,詩翁作醉鄉。花香空夾徑,草細恰通房。 僧固枯禪寂,人非好句忙。出城惟怕晚,冉冉趁斜陽。
chūn xún fāng   shī wēng zuò zuì xiāng huā xiāng kōng jiā jìng cǎo   qià tōng fáng    
sēng chán   rén fēi hǎo máng chū chéng wéi wǎn rǎn   rǎn chèn xié yáng