昌甫寄栗

宋代 韓淲
整整斜斜一書尺,磊磊落落滿包栗。霜風朝來吹我急,且向葉爐煨煮吃。 高人知我老無力,跧伏寒溪少出入。慇勤題裹墨猶濕,雨峰高哉翠雲滴。
zhěng zhěng xié xié shū chǐ   lěi lěi luò luò mǎn 滿 bāo shuāng fēng zhāo lái chuī qiě   xiàng wēi zhǔ chī    
gāo rén zhī lǎo   quán hán shǎo chū yīn qín guǒ yóu shī   fēng gāo zāi cuì yún