昌甫寄苦錐次韻

宋代 韓淲
回味有苦益,充腸宜苦錐。其實雖地出,其雅則天資。 因思夏畦發,又見霜林吹。賴彼庶可食,此外何所為。 膻薌易爽口,鼎豆徒解頤。朝市安能羨,山林端足師。 悠然自公詠,殷勤還我貽。咀嚼豈不樂,吟哦信非痴。
huí wèi yǒu   chōng cháng zhuī shí suī chū   tiān    
yīn xià   yòu jiàn shuāng lín chuī lài shù shí   wài suǒ wéi    
shān xiāng shuǎng kǒu   dǐng dòu jiě cháo shì ān néng xiàn shān   lín duān shī    
yōu rán gōng yǒng   yīn qín hái jué yín   é xìn fēi chī