常父寄半夏

宋代 孔平仲
齊州多半夏,采自鵲山陽。累累圓且白,千里遠寄將。 新婦初解包,諸子喜若狂。皆雲已法制,無滑可以嘗。 大兒強占據,端坐斥四旁。次女出其腋,一攫已半亡。 須臾被辛螫,棄餘不復藏。競以手捫舌,啼噪滿中堂。 父至笑且驚,亟使啖以姜。中宵方稍定,久此燈燭光。 大鈞播萬物,不擇窳與良。虎掌出深谷,鳶頭蔽高岡。 春草善殺魚,野葛挽人腸。各以類自播,敢問孰主張。 水玉名雖佳,神農錄之方。其外則皎潔,其中慕堅剛。 奈何蘊毒性,入口有所傷。老兄好服食,似此亦可防。 急難我輩事,感惕成此章。
zhōu duō bàn xià   cǎi què shān yáng lěi lěi yuán qiě bái qiān   yuǎn jiāng    
xīn chū jiě bāo   zhū ruò kuáng jiē yún zhì   huá cháng    
ér qiáng zhàn   duān zuò chì páng chū   jué bàn wáng    
bèi xīn shì   cáng jìng shǒu mén shé   zào mǎn zhōng 滿 táng    
zhì xiào qiě jīng   shǐ 使 dàn jiāng zhōng xiāo fāng shāo dìng jiǔ   dēng zhú guāng    
jūn wàn   liáng zhǎng chū shēn yuān   tóu gāo gāng    
chūn cǎo shàn shā   wǎn rén cháng lèi gǎn   wèn shú zhǔ zhāng    
shuǐ míng suī jiā   shén nóng zhī fāng wài jiǎo jié   zhōng jiān gāng    
nài yùn xìng   kǒu yǒu suǒ shāng lǎo xiōng hǎo shí shì   fáng    
nàn bèi shì   gǎn chéng zhāng