長笛續短笛引

宋代 耶律鑄
長笛短笛有指的,清濁有氣亦有質。李謨吹笛動長安,㝢內競推為弟一。 笛聲斷絕續者誰,得許雲封繼其跡。落梅宛轉折柳聲,不止飛砂將走石。 石裂雲穿天亦驚,哈龍許雲封怨笛。雲封煙鎖不可開,直至如今吹不得。 有客手把昭華琯,未應曠代無人識。什襲天然希世珍,尤當祇自私珍惜。 會須奇寶吐奇聲,邪穢氣隨聲蕩滌。靜尋白雪引流風,擬寫幽情聊自適。 遂據胡床弄秋月,蕭條萬籟沈凝寂。凡奏一疊十二節,每發一聲累九息。 流韻寥亮入太清,裊裊餘音游八極。但聞天外鸞鳳鳴,豈知海底魚龍泣。 高遷亭化為灰燼,平陽塢久生荊棘。揄揚天下之至音,非為俗聾驚結習。 伶倫嗟詠願從事,列和悵然尋屈膝。武昌老人請易業,洞庭老人還自失。 欲儷清歌妙入神,惜無李白生花筆。孰知時尚紫雲回,屢變新聲延化日。
cháng duǎn yǒu zhǐ de   qīng zhuó yǒu yǒu zhì chuī dòng cháng ān   nèi jìng tuī wèi
shēng duàn jué zhě shuí   yún fēng luò méi wǎn zhuǎn zhé liǔ shēng   zhǐ fēi shā jiāng zǒu shí
shí liè yún chuān 穿 tiān jīng   lóng yún fēng yuàn yún fēng yān suǒ kāi   zhí zhì jīn chuī
yǒu shǒu zhāo huá guǎn   wèi yìng kuàng dài rén shí shí tiān rán shì zhēn   yóu dāng zhēn
huì bǎo shēng   xié huì suí shēng dàng jìng xún bái xuě yǐn liú fēng   xiě yōu qíng liáo shì
suì chuáng nòng qiū yuè   xiāo tiáo wàn lài shěn níng fán zòu dié shí èr jié   měi shēng lèi jiǔ
liú yùn liáo liàng tài qīng   niǎo niǎo yīn yóu dàn wén tiān wài luán fèng míng   zhī hǎi lóng
gāo qiān tíng huà wèi huī jìn   píng yáng jiǔ shēng jīng yáng tiān xià zhī zhì yīn   fēi wéi lóng jīng jié
líng lún jiē yǒng yuàn cóng shì   liè chàng rán xún chāng lǎo rén qǐng   dòng tíng lǎo rén hái shī
qīng miào shén   bái shēng huā shú zhī shí shàng yún huí   biàn xīn shēng yán huà