宋代 丁謂
齊女幽憂後,幽時興詠中。 曉寒初飲露,夕燥正含風。 翼若裁綃薄,心如鼓橐空。 貂冠如見用,清白勵王公。
yōu yōu hòu   yōu shí xīng yǒng zhōng  
xiǎo hán chū yǐn   zào zhèng hán fēng  
ruò cái xiāo báo   xīn tuó kōng  
diāo guān jiàn yòng   qīng bái wáng gōng