宋代 潘牥
秋事遽如許,空山夜已蟬。 多吟清露底,偏傍竹籬邊。 翼似霜余葉,聲如雨後泉。 兒曹讀書罷,貪聽不成眠。
qiū shì   kōng shān chán
duō yín qīng lòu   piān bàng zhú biān
shì shuāng   shēng hòu quán
ér cáo shū   tān tīng chéng mián