曾郎元矩見過逾月聽其言久而不厭追感平昔為

宋代 蘇轍
胄子相從得佳婿,掖垣同直喜良朋。 交情不意隔生死,世事休論有廢興。 宿草芊錦淚入土,故琴牢落恨填膺。 遠來似覺清談勝,試問傳家今幾燈。
zhòu xiāng cóng jiā 婿   yuán tóng zhí liáng péng  
jiāo qing shēng   shì shì xiū lùn yǒu fèi xīng  
宿 cǎo qiān jǐn lèi   qín láo luò hèn tián yīng  
yuǎn lái shì jué qīng tán shèng   shì wèn chuán jiā jīn dēng