曾吉父橫碧軒

宋代 呂本中
囂塵等山林,此理久未盡。君今住世網,於此已自信。 僧居隔長溪,屋古柱礎潤。不知市聲遠,但覺山色近。 開軒有餘地,草木當夏盛。一身船轉頭,萬事燈落燼。 譬如癢在體,搔抑吾已認。青山故在眼,已絕對閉吝。 悠然有遐想,此語君所印。
xiāo chén děng shān lín   jiǔ wèi jǐn jūn jīn zhù shì wǎng   xìn    
sēng zhǎng   zhù chǔ rùn zhī shì shēng yuǎn dàn   jué shān jìn    
kāi xuān yǒu   cǎo dāng xià shèng shēn chuán zhuǎn tóu wàn   shì dēng luò jìn    
yǎng zài   sāo rèn qīng shān zài yǎn   jué duì lìn    
yōu rán yǒu xiá xiǎng   jūn suǒ yìn