操作室前泡桐忽著新葉數叢

近現代 盧青山
冬如暴君臨下土,牧民之術唯恐怖;斫強者弱生者亡,一霎乾坤成巨墓。 更遣寒如東廠來,潛入萬物窺毫埃;生機未動屠已及,地中之氣泥中胎。 嗟汝泡桐頭何倔,忽向墓邊開數葉;搖曳風中春水波,雀躍春中兒童色。 春亦有土無何鄉。童話之國烏托邦。居人不老不死者,陽光為食花為裳。 東君垂拱春之野,更無他語詔天下:汝孕者孕生者生,肆汝自然精流瀉。 兒童日逐游其娛,御風為馬地蘧廬;游于海水天空里,宇宙之末物之初。 誰使汝失南北向,墜向冬日枝頭上。與汝之國隔死生,從此歸途淪渺莽。 汝不知此歡如斯,如歌如舞搖枯枝;長刀怒斧安肯赦,行見枝下橫君屍。 我固洞然知乎此,奈我心已如冬死;並心之死不自哀,疇能為汝悲與喜。 君看暮雨森然來,雨里猙獰風已起。
dōng bào jūn lín xià   mín zhī shù wéi kǒng   zhuó qiáng zhě ruò shēng zhě wáng   shà qián kūn chéng
gèng qiǎn hán dōng chǎng lái   qián wàn kuī háo āi   shēng wèi dòng   zhōng zhī zhōng tāi
jiē pāo tóng tóu jué   xiàng biān kāi shù   yáo fēng zhōng chūn shuǐ   què yuè chūn zhōng ér tóng
chūn yǒu xiāng tóng huà zhī guó tuō bāng rén lǎo zhě   yáng guāng wèi shí huā wèi shang
dōng jūn chuí gǒng chūn zhī   gèng zhào tiān xià   yùn zhě yùn shēng zhě shēng   rán jīng liú xiè
ér tóng zhú yóu   fēng wèi   yóu hǎi shuǐ tiān kōng   zhòu zhī zhī chū
shuí shǐ 使 shī nán běi xiàng   zhuì xiàng dōng zhī tóu shàng zhī guó shēng   cóng guī lún miǎo mǎng
zhī huān   yáo zhī   zhǎng dāo ān kěn shè   xíng jiàn zhī xià héng jūn shī
dòng rán zhī   nài xīn dōng   bìng xīn zhī āi   chóu néng wéi bēi
jūn kàn sēn rán lái   zhēng níng fēng