曹司封詩

宋代 劉攽
自我勝冠帶,日聞鄉黨議。意嫌風俗衰,長老俱喻利。 緬懷千歲士,未謂今昔替。果哉曹大夫,高度跨一世。 人皆競錐刀,趨走候形勢。強能弋公侯,弱或丐奴婢。 而公獨長往,亦豈惡富貴。顧當拯頹波,且以伸吾義。 昔在天聖中,太后猶稱制。桓桓諫議公,正色風憲地。 王室依老臣,蕭牆屏奸計。一麾竟謫守,褒贈身後事。 至今誦遺烈,每雪義士涕。天倫見霜標,粲粲真難弟。 大雅貴老成,春秋有凡例。吾將編野史,著述二公志。 直清先伯夷,退靜後季次。願為得者規,不使達者愧。
shèng guàn dài   wén xiāng dǎng xián fēng shuāi zhǎng   lǎo    
miǎn huái qiān suì shì   wèi wèi jīn guǒ zāi cáo dài gāo   kuà shì    
rén jiē jìng zhuī dāo   zǒu hòu xíng shì qiáng néng gōng hóu ruò   huò gài    
ér gōng cháng wǎng   è guì dāng zhěng tuí qiě   shēn    
zài tiān shèng zhōng   tài hòu yóu chēng zhì huán huán jiàn gōng zhèng   fēng xiàn    
wáng shì lǎo chén   xiāo qiáng píng jiān huī jìng zhé shǒu bāo   zèng shēn hòu shì    
zhì jīn sòng liè   měi xuě shì tiān lún jiàn shuāng biāo càn   càn zhēn nàn    
guì lǎo chéng   chūn qiū yǒu fán jiāng biān shǐ zhù   shù èr gōng zhì    
zhí qīng xiān   tuì 退 jìng hòu yuàn wèi zhě guī   shǐ 使 zhě kuì