草書歌

宋代 陸游
吾廬宛在水中沚,車馬喧囂那到耳。 一堂翛然臥虛曠,蟬聲未斷蟲聲起。 有時寓意筆硯間,跌宕奔騰作詼詭。 徂徠松盡玉池墨,雲夢澤乾蟾滴水。 心空萬象提寸毫,睥睨醉僧窺長史。 聯翩昏鴉斜著壁,郁屈瘦蛟蟠入紙。 神馳意造起雷雨,坐覺乾坤真一洗。 小兒勸我當自珍,勿為門生書棐幾。
wǎn zài shuǐ zhōng zhǐ   chē xuān xiāo dào ěr  
táng xiāo rán kuàng   chán shēng wèi duàn chóng shēng  
yǒu shí yàn jiān   diē dàng bēn téng zuò huī guǐ  
lái sōng jǐn chí   yún mèng qián chán shuǐ  
xīn kōng wàn xiàng cùn háo   zuì sēng kuī zhǎng shǐ  
lián piān hūn xié zhù   shòu jiāo pán zhǐ  
shén chí zào léi   zuò jué qián kūn zhēn  
xiǎo ér quàn dāng zhēn   wèi mén shēng shū fěi