餐雪轆轤體

宋代 方岳
酒渴來時海不供,山寒餐玉有奇功。 柘漿滴處絲糕紫,冰碗擎將片腦忪。 透骨洗清煙火氣,滿腔頓著水晶宮。 人間塵土何堪住,徑住瓊瑤第一峰。
jiǔ lái shí hǎi gōng   shān hán cān yǒu gōng  
zhè jiāng 漿 chù gāo   bīng wǎn qíng jiāng piàn nǎo sōng  
tòu qīng yān huǒ   mǎn 滿 qiāng dùn zhe shuǐ jīng gōng  
rén jiān chén kān zhù   jìng zhù qióng yáo fēng