餐秀軒

金朝 王渥
秋風幾日搖霜樾,秋色南山兩奇絕。野人窗戶終日開,要看千秋秦嶺雪。 層崖深谷相吐吞,落日白鹿東南奔。野花雙塔古蘭若,樓觀縹緲煙霞昏。 玉山生玉人不識,草木四時空好色。輞川舊與藍橋通,細水至今流石室。 一川黃葉長安秋,望望不見令人愁。書生不是濟時具,收得閒身成此游。 主人開筵留客醉,山雨多情濕征袂。明朝騎馬上七盤,回首山家但空翠。
qiū fēng yáo shuāng yuè   qiū nán shān liǎng jué rén chuāng hu zhōng kāi   yào kàn qiān qiū qín lǐng xuě
céng shēn xiāng tūn   luò bái 鹿 dōng nán bēn huā shuāng lán   lóu guàn piāo miǎo yān xiá hūn
shān shēng rén shí   cǎo shí kōng hào wǎng chuān jiù lán qiáo tōng   shuǐ zhì jīn liú shí shì
chuān huáng cháng ān qiū   wàng wàng jiàn lìng rén chóu shū shēng shì shí   shōu de xián shēn chéng yóu
zhǔ rén kāi yán liú zuì   shān duō qíng shī zhēng mèi míng cháo shàng pán   huí shǒu shān jiā dàn kōng cuì