蠶麥二首

宋代 蘇轍
疏慵自分人嫌我,貧病可憐天養人。 蠶眠已報冬裘具,麥熟旋供湯餅新。 擷桑曉出露濡足,拾穗暮歸塵滿身。 家家辛苦大作社,典我千錢追四鄰。
shū yōng fēn rén xián   pín bìng lián tiān yǎng rén  
cán mián bào dōng qiú   mài shú xuán gōng tāng bǐng xīn  
xié sāng xiǎo chū   shí suì guī chén mǎn 滿 shēn  
jiā jiā xīn zuò shè   diǎn qiān qián zhuī lín