倉使和詩出奇不窮再次韻四首

宋代 劉克莊
公似長松特秀冬,青藁安敢與松同。 高於岱頂誰曾覽,遠若河源未易窮。 歷塊豈無追電駿,步虛疑有架天虹。 吾詩直猶磚拋耳,載寶而歸所得豐。
gōng shì cháng sōng xiù dōng   qīng gǎo ān gǎn sōng tóng
gāo dài dǐng shuí céng lǎn   yuǎn ruò yuán wèi qióng
kuài zhuī diàn jùn 駿   yǒu jià tiān hóng
shī zhí yóu zhuān pāo ěr   zài bǎo ér guī suǒ de fēng